12 NGUYÊN LÝ THÀNH CÔNG

Mục Lục
9.3. Mục tiêu như công cụ phát triển bản thân
Rất ít người nhìn mục tiêu theo cách này. Họ xem mục tiêu như thứ để đạt cho xong, để chứng minh, để khoe, hoặc để thở phào nhẹ nhõm khi chạm tới. Nhưng với người hiểu sâu, mục tiêu không phải là đích đến. Nó là công cụ.
Mục tiêu, về bản chất, không tồn tại để bạn có thêm thứ gì đó. Nó tồn tại để bạn trở thành một con người khác.
Khi bạn đặt một mục tiêu đúng, nó buộc bạn phải lớn lên để theo kịp. Bạn không thể đạt được nó bằng phiên bản cũ. Bạn phải nghĩ khác, kỷ luật hơn, chịu trách nhiệm hơn, và hành động nhất quán hơn. Chính quá trình đó mới là phần quan trọng nhất.
Nếu bạn đạt được mục tiêu mà không cần thay đổi gì bên trong, rất có thể mục tiêu đó quá nhỏ. Nó không đòi hỏi bạn mở rộng năng lực, nên cũng không mang lại nhiều giá trị phát triển. Bạn có thể vui một chút, nhưng rồi lại quay về trạng thái cũ.
Ngược lại, một mục tiêu tốt luôn tạo ra lực căng tích cực. Nó hơi quá sức. Nó làm bạn thấy mình chưa đủ. Và chính cảm giác “chưa đủ” đó thúc đẩy bạn học hỏi, rèn luyện, điều chỉnh. Không phải để tự chê bai, mà để tiến hóa.
Người sử dụng mục tiêu như công cụ phát triển không quá ám ảnh việc đạt hay không đạt. Họ quan sát xem mình đã trở thành ai trong quá trình theo đuổi. Nếu họ kỷ luật hơn, tự tin hơn, rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, thì mục tiêu đã hoàn thành vai trò của nó – ngay cả khi kết quả bên ngoài chưa trọn vẹn.
Một điểm khác biệt rất quan trọng là: người này sẵn sàng nâng cấp mục tiêu khi bản thân đã nâng cấp. Họ không bám chặt vào mục tiêu cũ chỉ vì sĩ diện. Khi thấy mình đã lớn hơn, họ đặt ra thử thách lớn hơn, xứng đáng hơn.
Mục tiêu, khi được dùng đúng cách, là tấm gương. Nó phản chiếu cách bạn suy nghĩ, cách bạn cam kết, cách bạn đối diện với khó khăn. Bạn không cần phải phân tích quá nhiều về bản thân. Chỉ cần nhìn vào cách bạn theo đuổi mục tiêu, bạn sẽ biết mình đang ở đâu.
Khi bạn thôi xem mục tiêu là cái đích phải chạm cho bằng được, và bắt đầu xem nó như công cụ để rèn mình, áp lực giảm xuống rất nhiều. Bạn không còn sống trong nỗi sợ thất bại. Bạn sống trong trạng thái học hỏi.
Và trong trạng thái đó, kết quả – dù đến sớm hay muộn – cũng không còn là thứ duy nhất quyết định giá trị của bạn. Giá trị thật sự nằm ở con người bạn đã trở thành trên suốt chặng đường đi tới mục tiêu ấy.