12 NGUYÊN LÝ THÀNH CÔNG

Bấm vào để nghe

Mục Lục

4.3. Khi ước mơ trở thành nỗi ám ảnh tích cực

Có những ước mơ chỉ ghé qua đầu ta như một ý nghĩ thoáng. Nghĩ xong rồi để đó. Nhưng cũng có những ước mơ không chịu đi đâu cả. Nó bám riết lấy bạn. Nó theo bạn từ sáng tới tối, từ lúc hăng hái đến khi mệt mỏi. Và chính loại ước mơ này, khi đủ sâu, sẽ biến thành một nỗi ám ảnh tích cực.

Người đạt được thành tựu lớn không chỉ “có mơ ước”. Họ bị ước mơ đó chiếm lấy. Không phải theo nghĩa mù quáng, mà theo nghĩa nó trở thành trung tâm của đời sống tinh thần. Họ không còn phải tự hỏi có nên tiếp tục hay không, vì việc tiếp tục gần như là lựa chọn duy nhất.

Ước mơ ở mức độ bình thường thì bạn dùng nó. Nhưng khi nó trở thành nỗi ám ảnh tích cực, mọi chuyện đảo chiều: ước mơ bắt đầu dùng bạn. Nó điều khiển cách bạn suy nghĩ, cách bạn nhìn vấn đề, cách bạn phản ứng trước khó khăn. Bạn không còn “cố gắng kiên trì”, mà kiên trì trở thành trạng thái tự nhiên.

Sự khác biệt này rất quan trọng. Người chỉ có ước mơ sẽ dễ bỏ cuộc khi gặp trở ngại. Người bị ước mơ “dùng” thì khác. Trở ngại không làm họ dừng lại, mà buộc họ phải sáng tạo hơn, lì hơn, sâu hơn. Không phải vì họ thích khổ, mà vì họ không thể sống khác đi được.

Một nỗi ám ảnh tích cực không cho phép bạn thỏa hiệp với phiên bản tầm thường của chính mình. Nó khiến bạn không yên khi dậm chân tại chỗ. Nó làm bạn khó chịu nếu hôm nay không tiến lên dù chỉ một chút. Và chính sự “khó chịu lành mạnh” đó là nhiên liệu cho kiên trì.

Nhiều người gọi trạng thái này là “đam mê”, nhưng đam mê thường đến rồi đi. Còn nỗi ám ảnh tích cực thì bền hơn. Nó tồn tại ngay cả khi bạn chán, khi bạn mệt, khi kết quả chưa xuất hiện. Nó không cần động viên. Nó tự đẩy bạn đi tiếp.

Điều thú vị là: khi ước mơ đạt đến mức độ này, bạn không còn phải gồng mình để mạnh mẽ. Sức mạnh đến từ bên trong, rất tự nhiên. Bạn không so sánh mình với người khác. Bạn chỉ tập trung vào việc trở nên tốt hơn so với hôm qua.

Kiên trì ở cấp độ cao nhất không phải là chịu đựng. Nó là hệ quả tất yếu của một ước mơ đủ lớn, đủ sâu, đủ xứng đáng. Khi ước mơ đã trở thành nỗi ám ảnh tích cực, việc bỏ cuộc gần như không còn nằm trong danh sách lựa chọn của bạn nữa.

Và khi đó, bạn không còn hỏi: “Liệu mình có đi tới không?”
Bạn chỉ hỏi: “Hôm nay mình sẽ tiến thêm bao nhiêu?”

4.4. Thất bại liên tiếp và sức mạnh của ý chí
Next Page 
guest

0 bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận