12 NGUYÊN LÝ THÀNH CÔNG

Bấm vào để nghe

Mục Lục

Chương 4: Kiên Trì

4.1. Kiên trì – phẩm chất không thể thiếu của người thành công

Năm 1953, một người nuôi ong đến từ Auckland, New Zealand bất ngờ bước vào lịch sử thế giới. Sau hai lần thất bại trước đó, ông cùng người dẫn đường bản địa đã chinh phục được đỉnh Everest và trở về an toàn. Thành tựu ấy mang lại cho ông danh tiếng, sự tôn vinh, và cả một danh hiệu hiệp sĩ. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, điều đưa ông lên tới đỉnh núi không chỉ là thể lực hay kỹ năng, mà là một phẩm chất duy nhất: kiên trì.

Tầm nhìn cho ông biết phải đi đâu. Nhưng chính kiên trì mới là thứ đưa ông tới nơi.

Bất kỳ ai từng đạt được điều gì đáng kể đều hiểu rất rõ điều này. Không có kiên trì, mọi tài năng đều vô nghĩa. Không có kiên trì, ước mơ chỉ là mơ ước. Bạn gặp “núi” mỗi ngày trong đời mình. Bạn có thể leo lên, hoặc bạn có thể quanh quẩn ở chân núi. Và thứ quyết định bạn ở đâu không phải là may mắn, mà là mức độ bạn sẵn sàng bám trụ.

Những người mãi ở dưới chân núi thường cũng có ước mơ. Họ muốn nổi bật, muốn thành công, muốn được công nhận. Nhưng họ không muốn trả cái giá mà thành công đòi hỏi. Danh tiếng không bao giờ đến gõ cửa người chưa sẵn sàng chịu đựng. Nó chỉ xuất hiện sau khi cái giá đã được trả đủ.

Kiên trì nghe có vẻ không hào nhoáng. Nó không lấp lánh, không kịch tính. Nhưng với nhân cách con người, kiên trì giống như carbon với thép. Không có nó, mọi thứ đều mềm, dễ cong, dễ gãy. Có nó, con người trở nên rắn rỏi trước sự từ chối, trước thất bại lặp đi lặp lại, trước vô vàn chướng ngại vốn là một phần tất yếu của chiến thắng.

Nếu nhìn vào tiểu sử của bất kỳ con người vĩ đại nào, bạn sẽ thấy một điểm chung: họ kiên trì. Trong nhiều trường hợp, đó gần như là phẩm chất duy nhất khiến họ khác biệt với số đông. Không phải ai cũng thông minh hơn, giỏi hơn hay thuận lợi hơn. Nhưng họ không bỏ cuộc.

Kiên trì không phải là cố chấp mù quáng. Nó là khả năng tiếp tục bước đi khi cảm xúc đã cạn, khi kết quả chưa xuất hiện, khi người khác đã quay lưng. Nó là sức mạnh âm thầm giúp bạn tiếp tục leo, ngay cả khi đôi chân run rẩy.

Người không kiên trì thường từ bỏ ngay khi con đường bắt đầu dốc lên. Người kiên trì thì khác. Họ hiểu rằng chính đoạn dốc ấy mới là nơi tách người leo núi ra khỏi kẻ đứng nhìn.

Nếu bạn muốn lên tới đỉnh của bất kỳ ngọn núi nào trong đời mình, bạn có thể thiếu nhiều thứ, nhưng không thể thiếu kiên trì. Không có nó, bạn sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu.

4.2. Kiên trì không phải cố chấp
Next Page 
guest

0 bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận