2 GIỜ ĐẦU TIÊN

Bấm vào để nghe

Mục Lục

1.4. Mệt mỏi vì quyết định và cái giá phải trả cho sự phân tán

Bạn có bao giờ nhận ra rằng càng về cuối ngày, bạn càng dễ mất kiên nhẫn, dễ cáu gắt, và có xu hướng chọn phương án “cho xong” thay vì phương án tốt nhất không? Đó không phải là do bạn bỗng dưng trở nên thiếu chuyên nghiệp hay kém năng lực. Đó là hệ quả tự nhiên của một hiện tượng gọi là mệt mỏi vì quyết định.

Mỗi ngày, não bộ của chúng ta phải đưa ra vô số quyết định. Không chỉ là những quyết định lớn như phê duyệt ngân sách, chọn chiến lược hay giải quyết vấn đề phức tạp, mà còn là những quyết định rất nhỏ: có mở email này không, trả lời ngay hay để sau, tham gia cuộc họp kia hay từ chối, ăn gì cho trưa, uống thêm một ly cà phê hay không. Từng quyết định nhỏ như vậy đều tiêu hao một phần năng lượng tinh thần.

Vấn đề là nguồn năng lượng này không phải vô hạn.

Khi mới bắt đầu ngày, kho dự trữ còn đầy. Bạn suy nghĩ thấu đáo hơn, kiên nhẫn hơn, và sẵn sàng cân nhắc các phương án. Nhưng càng về cuối ngày, sau hàng trăm lựa chọn lớn nhỏ, não bộ bắt đầu mệt. Để tiết kiệm năng lượng, nó tìm đến những lối tắt: quyết định vội vàng, né tránh quyết định, hoặc phản ứng theo cảm xúc.

Đây chính là lúc chất lượng công việc bắt đầu suy giảm.

Sự mệt mỏi vì quyết định không chỉ ảnh hưởng đến những lựa chọn quan trọng. Nó len lỏi vào mọi khía cạnh của ngày làm việc. Bạn dễ đồng ý với những cuộc họp không cần thiết. Bạn dễ nói “cứ làm như cũ đi”. Bạn ít phản biện hơn, ít đào sâu hơn, và chấp nhận những giải pháp tạm bợ chỉ để kết thúc câu chuyện nhanh hơn.

Cái giá phải trả cho điều này là rất lớn, đặc biệt trong những vai trò đòi hỏi tư duy, phán đoán và lãnh đạo. Khi khả năng tự kiểm soát suy giảm, chúng ta dễ đưa ra quyết định thiếu cân nhắc, hoặc tệ hơn, hoàn toàn không đưa ra quyết định nào cả. Cả hai đều gây hại cho công việc.

Sự phân tán càng làm vấn đề trầm trọng hơn.

Mỗi lần bạn bị gián đoạn — một email mới, một tin nhắn hiện lên, một người ghé qua bàn làm việc — não bộ phải chuyển trạng thái. Dù chỉ mất vài giây để liếc nhìn, bạn vẫn phải đưa ra quyết định: xử lý ngay hay bỏ qua, phản hồi thế nào, có liên quan đến mình không. Những quyết định vụn vặt này nhanh chóng bào mòn năng lượng tinh thần mà bạn cần cho những việc quan trọng hơn.

Chúng ta thường đánh giá thấp tác động của sự phân tán, bởi vì mỗi lần gián đoạn trông có vẻ rất nhỏ. Nhưng cộng dồn lại, chúng tạo thành một dòng chảy liên tục của những quyết định không đáng có. Đến khi bạn thực sự cần tập trung để suy nghĩ sâu, năng lượng đã bị tiêu hao gần hết.

Não bộ khi mệt sẽ không còn thích suy nghĩ. Nó thích sự quen thuộc, thích lựa chọn mặc định, thích làm theo thói quen. Đó là lý do vì sao vào cuối ngày, chúng ta dễ bám vào những cách làm cũ, ngại thay đổi, và ít sẵn sàng thử những hướng đi mới.

Hiện tượng này không phản ánh năng lực thật sự của bạn. Nó phản ánh trạng thái của não bộ tại thời điểm bạn buộc nó phải ra quyết định.

Có một câu chuyện thường được nhắc đến để minh họa cho điều này: khi còn đương chức, một số nhà lãnh đạo cố tình giản lược những quyết định rất nhỏ trong đời sống hằng ngày, như mặc quần áo màu gì, ăn gì cho bữa sáng. Không phải vì họ thiếu gu thẩm mỹ, mà vì họ muốn dành năng lượng tinh thần cho những quyết định thực sự quan trọng.

Bài học ở đây rất rõ ràng. Nếu bạn để buổi sáng — lúc não bộ minh mẫn nhất — bị tiêu hao bởi email, gián đoạn và những quyết định lặt vặt, thì đến khi cần sự tập trung cao và phán đoán tốt, bạn đã không còn đủ nguồn lực.

Chúng ta không thể loại bỏ hoàn toàn sự phân tán hay việc phải ra quyết định. Nhưng chúng ta có thể chủ động lựa chọn thời điểm. Những việc đòi hỏi suy nghĩ sâu, cân nhắc kỹ lưỡng nên được đặt vào lúc đầu ngày, khi kho năng lượng còn đầy. Những việc mang tính xử lý, phản hồi, và quyết định nhanh có thể để dành cho sau.

Khi bạn hiểu được mệt mỏi vì quyết định hoạt động như thế nào, bạn sẽ thôi trách bản thân vì cảm giác đuối sức vào cuối ngày. Quan trọng hơn, bạn sẽ bắt đầu thiết kế ngày làm việc sao cho não bộ không bị bào mòn bởi những quyết định không đáng có.

Sự tập trung không chỉ là vấn đề kỷ luật. Nó là vấn đề phân bổ năng lượng. Và nếu bạn không chủ động làm điều đó, những thứ nhỏ nhặt và ồn ào sẽ làm thay bạn — với cái giá là chất lượng công việc và sự tỉnh táo của chính bạn.

1.5. Bạn là người dậy sớm hay cú đêm – và điều đó có thật không
Next Page 
guest

0 bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận