2 GIỜ ĐẦU TIÊN

Bấm vào để nghe

Mục Lục

5.2. Xử lý yêu cầu, gián đoạn và công việc của người khác

Khi bạn bước vào hai giờ tiếp theo của ngày làm việc, thế giới bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn. Email đã mở. Tin nhắn đến nhiều hơn. Đồng nghiệp cần trao đổi. Yêu cầu phát sinh. Đây là lúc công việc của người khác chính thức chạm vào lịch làm việc của bạn.

Điều này là không thể tránh khỏi. Phần lớn công việc hiện đại đều mang tính phối hợp. Vấn đề không phải là có hay không những gián đoạn, mà là cách bạn xử lý chúng.

Trong khung giờ phản ứng, não bộ phù hợp hơn với việc tiếp nhận và trả lời yêu cầu. Nhưng nếu không cẩn thận, bạn rất dễ bị cuốn vào một chuỗi phản ứng không có điểm dừng, nơi mỗi yêu cầu kéo theo một yêu cầu khác, và trước khi kịp nhận ra, toàn bộ thời gian đã trôi qua.

Một trong những sai lầm phổ biến là coi mọi yêu cầu đều có mức độ khẩn cấp như nhau. Khi một email hoặc một lời đề nghị xuất hiện, phản xạ quen thuộc của nhiều người là xử lý ngay. Không phải vì đó là việc quan trọng nhất, mà vì nó vừa xuất hiện. Sự mới mẻ tạo cảm giác cấp bách.

Nhưng phản ứng nhanh không phải lúc nào cũng là phản ứng tốt.

Khi bạn xử lý yêu cầu của người khác, bạn đang tiêu thời gian và năng lượng của mình. Điều đó hoàn toàn hợp lý — miễn là bạn chủ động lựa chọn. Vấn đề nảy sinh khi bạn để người khác quyết định hộ cách bạn sử dụng khoảng thời gian này.

Xử lý tốt gián đoạn không có nghĩa là từ chối tất cả. Nó có nghĩa là tạo ra một bộ lọc trong đầu. Có những yêu cầu cần phản hồi ngay. Có những yêu cầu cần được lên lịch. Có những yêu cầu cần được chuyển tiếp. Và cũng có những yêu cầu không cần bạn xử lý chút nào.

Khi bạn không phân biệt được các loại yêu cầu này, mọi thứ đều trở nên “bây giờ hoặc không bao giờ”. Kết quả là bạn luôn ở trong trạng thái gấp gáp, dù không có gì thực sự đang bốc cháy.

Một điểm quan trọng khác là cách bạn để cho gián đoạn xảy ra. Nếu bạn để mọi kênh luôn mở, bạn đang tự đặt mình vào trạng thái sẵn sàng bị kéo ra khỏi bất kỳ việc gì đang làm. Não bộ phải liên tục chuyển trạng thái, và mỗi lần như vậy đều làm giảm chất lượng chú ý.

Trong khung giờ phản ứng, việc chuyển trạng thái là chấp nhận được — nhưng không nên là liên tục. Xử lý theo lô, theo đợt, giúp bạn giữ được sự mạch lạc. Bạn phản hồi khi đã chủ động bước vào chế độ phản hồi, thay vì để phản hồi chen ngang mọi lúc.

Cũng cần phân biệt rõ giữa “giúp đỡ” và “gánh thay”. Có những công việc người khác nhờ bạn vì bạn là người phù hợp. Nhưng cũng có những việc đơn giản là được đẩy sang vì bạn luôn sẵn sàng. Nếu bạn không để ý, rất nhanh bạn sẽ trở thành nơi tập kết công việc của người khác — và công việc của chính bạn bị đẩy ra rìa.

Xử lý công việc của người khác một cách bền vững đòi hỏi sự rõ ràng. Rõ ràng về vai trò của bạn. Rõ ràng về thời điểm bạn có thể hỗ trợ. Và rõ ràng về những việc bạn không nên hoặc không cần làm.

Khi bạn xử lý yêu cầu với sự bình tĩnh và có chủ đích, gián đoạn không còn là kẻ thù. Chúng trở thành một phần được kiểm soát của ngày làm việc. Bạn hợp tác mà không bị cuốn đi. Bạn phản hồi mà không đánh mất nhịp của mình.

Hai giờ phản ứng không phải là khoảng thời gian kém giá trị. Nó chỉ có giá trị theo cách khác. Khi được sử dụng đúng, nó giúp công việc vận hành trôi chảy, mối quan hệ được duy trì, và những vướng mắc được tháo gỡ — mà không phá vỡ nền tảng chủ động bạn đã xây dựng từ đầu ngày.

Ở phần tiếp theo, chúng ta sẽ bàn về nhịp độ: làm thế nào để giữ quyền kiểm soát tốc độ làm việc của mình, ngay cả khi xung quanh bạn mọi thứ đều hối hả.

5.3. Kiểm soát nhịp độ thay vì bị cuốn vào nhịp độ chung
Next Page 
guest

0 bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận