2 GIỜ ĐẦU TIÊN

Bấm vào để nghe

Mục Lục

1.2. Vì sao vấn đề không nằm ở “việc gì”, mà ở “khi nào”

Trong nhiều năm, chúng ta được dạy rằng để làm việc hiệu quả, ta cần biết rõ mình phải làm việc gì. Hãy lập danh sách. Hãy sắp xếp theo mức độ quan trọng và khẩn cấp. Hãy hoàn thành từng việc một. Nghe thì rất hợp lý, nhưng nếu cách đó thực sự hiệu quả, hẳn chúng ta đã không cảm thấy kiệt sức và quá tải như hiện nay.

Thực tế là phần lớn chúng ta không thiếu việc để làm. Ngược lại, chúng ta có quá nhiều việc. Vấn đề không phải là không biết mình cần làm gì, mà là không biết nên làm việc đó vào thời điểm nào thì tốt nhất.

Các phương pháp quản lý thời gian truyền thống tập trung quá nhiều vào “nội dung công việc”. Chúng yêu cầu bạn liệt kê mọi thứ cần làm, rồi cố gắng ưu tiên theo thứ tự. Nhưng trong môi trường làm việc hiện đại, ranh giới giữa việc quan trọng và việc khẩn cấp ngày càng mờ đi. Email nào cũng có vẻ gấp. Cuộc họp nào cũng được gắn mác “quan trọng”. Yêu cầu nào cũng đi kèm hạn chót.

Khi mọi thứ đều vừa quan trọng vừa khẩn cấp, việc ưu tiên trở nên vô nghĩa. Danh sách việc cần làm ngày càng dài, còn năng lượng của bạn thì không.

Điều chúng ta thường bỏ qua là một sự thật rất đơn giản: năng lực của bạn không cố định trong suốt cả ngày. Bạn không suy nghĩ giống nhau vào lúc tám giờ sáng và bốn giờ chiều. Bạn không ra quyết định giống nhau khi đầu óc tỉnh táo và khi đã mệt mỏi sau hàng loạt cuộc họp và email.

Cơ thể và não bộ của chúng ta vận hành theo những chu kỳ tự nhiên. Có những thời điểm bạn tập trung tốt hơn, suy nghĩ rõ ràng hơn, sáng tạo hơn. Và cũng có những thời điểm bạn chỉ đủ năng lượng để xử lý những việc quen thuộc, lặp đi lặp lại, không đòi hỏi quá nhiều suy xét.

Khi phớt lờ điều này, chúng ta vô tình tự làm khó mình. Ta cố gắng giải quyết những vấn đề phức tạp nhất vào lúc não bộ đã mệt, rồi lại dùng những giờ tỉnh táo nhất trong ngày để xử lý email, tin nhắn và những việc lặt vặt. Không phải vì những việc đó quan trọng hơn, mà vì ta làm theo thói quen.

Nhiều người tin rằng họ thiếu kỷ luật, thiếu động lực, hoặc đơn giản là “không đủ giỏi” để làm việc hiệu quả. Nhưng rất có thể, họ chỉ đang làm đúng việc vào sai thời điểm.

Hãy tưởng tượng bạn cố gắng chạy nước rút ngay sau khi vừa ăn no, hoặc yêu cầu cơ thể nghỉ ngơi khi đang tràn đầy năng lượng. Bạn sẽ thấy khó chịu, nặng nề, và kết quả không như mong đợi. Não bộ cũng vậy. Nó cần được sử dụng đúng lúc, đúng cách.

Khi bạn bắt đầu nhìn công việc qua lăng kính của thời điểm, mọi thứ thay đổi. Thay vì hỏi “việc này có quan trọng không”, bạn bắt đầu hỏi “việc này nên làm vào lúc nào”. Thay vì nhồi nhét mọi thứ vào bất kỳ khoảng trống nào trong lịch, bạn cân nhắc xem khoảng thời gian đó có đủ chất lượng để làm việc đó hay không.

Sự chuyển dịch tư duy này tưởng như nhỏ, nhưng tác động rất lớn. Nó giúp bạn ngừng đổ lỗi cho bản thân vì không làm được hết mọi thứ, và bắt đầu thiết kế ngày làm việc phù hợp hơn với cách cơ thể và não bộ thực sự vận hành.

Không phải mọi giờ trong ngày đều có giá trị như nhau. Và khi bạn nhận ra điều đó, bạn sẽ hiểu vì sao vấn đề không nằm ở việc bạn làm gì, mà nằm ở việc bạn làm nó vào lúc nào.

Ở phần tiếp theo, chúng ta sẽ đi sâu hơn vào cách nhịp sinh học của cơ thể ảnh hưởng đến khả năng tập trung, ra quyết định và hiệu suất làm việc — nền tảng khoa học cho sự thay đổi tư duy này.

1.3. Nhịp sinh học và thời điểm não bộ hoạt động hiệu quả nhất
Next Page 
guest

0 bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận