LÀM ÍT ĐƯỢC NHIỀU – Phương Pháp Làm Việc Hiệu Quả Trong Thế Giới Đầy Nhiễu Loạn
Mục Lục
Chương 4: Những Nguyên Tắc Làm Việc Sâu
Lý thuyết có thể hay, nhưng nếu không cụ thể hóa thành hành động, thì cũng như bạn đọc sách nấu ăn rồi… đói tiếp.
Vậy nên, phần này tác giả bắt đầu chỉ ra những cách sống, cách tổ chức thời gian để bạn có thể làm việc sâu – không chỉ một lần, mà làm được mỗi ngày, đều đặn.
Nguyên tắc #1: Chọn “phong cách sâu” phù hợp với mình
Không phải ai cũng có thể biến mình thành ẩn sĩ như Carl Jung hay Bill Gates – người có thể lánh đời một tuần để suy ngẫm.
Nhưng ai cũng có thể tạo không gian và thời gian cho sự tập trung. Có bốn “phong cách” bạn có thể lựa chọn, tùy theo hoàn cảnh sống:
1. Phong cách ẩn dật (Monastic)
Đây là kiểu “cắt đứt với thế giới”. Ai chọn kiểu này thường làm việc ở nơi tách biệt, không mạng, không email, không tiếp khách.
Phù hợp với: nhà nghiên cứu, nhà văn, hoặc ai có thể tự tạo môi trường khép kín.
Nghe cực đoan, nhưng nếu bạn muốn viết sách, làm nghiên cứu học thuật, hoặc sáng tạo sâu – đây là môi trường lý tưởng.
2. Phong cách chu kỳ (Bimodal)
Nghĩa là chia cuộc đời làm hai phần: một phần “đời thường” và một phần “ẩn dật”. Ví dụ: làm việc sâu vài ngày mỗi tuần hoặc vài tuần mỗi quý, còn lại là sống và giao tiếp như bình thường.
Một số giáo sư, nghệ sĩ, lập trình viên độc lập hay dùng cách này.
3. Phong cách nhịp nhàng (Rhythmic)
Bạn không có khả năng biến mất? Không sao. Hãy tạo “nhịp sâu” mỗi ngày – ví dụ: 2 tiếng mỗi sáng từ 8h đến 10h là “giờ linh thiêng”, không ai được làm phiền.
Cách này dễ duy trì nhất, đặc biệt với người đi làm văn phòng, bận con cái, vợ chồng. Mỗi ngày một chút, nhưng đều như vắt chanh.
4. Phong cách báo chí (Journalistic)
Kiểu này là “tranh thủ” – bất cứ lúc nào trống là làm việc sâu luôn, như nhà báo, hay người bận túi bụi.
Cách này cần kỹ năng cao và rèn luyện từ trước, vì bạn phải biết cách “chìm sâu ngay lập tức”.
Nếu mới bắt đầu, đừng vội chọn kiểu này. Dễ đứt.
Nguyên tắc #2: Có nghi thức rõ ràng
Bạn không thể làm sâu chỉ bằng “ý chí”. Phải có nghi thức, kỷ luật, và giới hạn.
Ví dụ:
-
Làm ở đâu? (bàn làm việc, quán quen, thư viện…)
-
Làm mấy giờ? (đặt báo thức, ngắt điện thoại)
-
Có cho phép internet không? (tốt nhất là không)
-
Nếu bị phân tâm thì xử lý thế nào?
Càng rõ ràng, càng dễ bước vào trạng thái “chìm sâu”.
Nguyên tắc #3: Làm việc như nghệ sĩ thủ công
Nghệ sĩ thủ công không làm nhanh – họ làm tỉ mỉ, có hồn.
Bạn cũng vậy. Khi đã vào chế độ sâu, hãy dồn hết sự hiện diện vào từng chi tiết. Đừng vừa làm vừa nghĩ “tối nay ăn gì”, “người kia nghĩ gì”, hay “mình có ổn không?”
Làm sâu là nghệ thuật hiện diện tuyệt đối.
Làm càng ít việc, nhưng làm thật “ra hồn”, thì kết quả càng đáng giá.
Nguyên tắc #4: Giữ điểm số về nỗ lực sâu
Giống như tập gym cần ghi lại cân nặng, số rep, thì làm việc sâu cũng cần đo lường.
-
Ghi lại bạn đã làm sâu bao nhiêu giờ/ngày.
-
Ghi rõ hôm nào làm tốt, hôm nào không.
-
Ghi chú lý do nếu bị xao nhãng.
Điều này giúp bạn tránh ảo tưởng về sự chăm chỉ. Đôi khi mình tưởng mình làm nhiều, nhưng thực ra chỉ… ngồi nhiều.
Lời kết chương 4: Mỗi người mỗi cách, nhưng phải có cách
Bạn không cần trở thành “tu sĩ làm việc”, cũng không phải biến thành robot. Nhưng nếu thật sự muốn tạo ra điều có giá trị, thì bạn phải học cách sống có nhịp – mà nhịp đó có chỗ cho sự sâu.
Hãy chọn cách phù hợp, bắt đầu nhỏ, và kiên trì rèn luyện. Giống như xây giếng – càng đào sâu, càng có nước sạch.