LÀM ÍT ĐƯỢC NHIỀU – Phương Pháp Làm Việc Hiệu Quả Trong Thế Giới Đầy Nhiễu Loạn

Bấm vào để nghe

Chương 3: Làm Việc Sâu Là Một Kỹ Năng

Bạn biết chơi đàn? Phải học.
Bạn muốn chạy marathon? Phải luyện.
Muốn bơi xa? Phải ngụp nước mấy tháng trời.

Vậy thì làm việc sâu – cái kỹ năng đòi hỏi bạn “lặn” vô đầu óc chính mình, ở yên đó hàng giờ mà không bị cuốn đi – sao có thể tự nhiên mà có được?

Làm việc sâu không phải bản năng – mà là luyện tập

Trong xã hội này, mọi thứ đang dạy bạn làm điều ngược lại với “sâu”:

  • Cứ vài phút là điện thoại ping một cái.

  • Trả lời tin nhắn nhanh mới được khen là “nhiệt tình”.

  • Làm được nhiều việc một lúc mới bị gọi là “đa nhiệm tài ba”.

Bạn thử ngồi làm một việc duy nhất trong 60 phút không đụng điện thoại xem? Não nó ngứa ngáy, tâm nó lạc trôi.

Đó là bằng chứng cho thấy: bạn đã quên cách “ở lại một mình với công việc.”

Làm sâu = làm có chất

Bạn có thể làm việc 10 tiếng/ngày, suốt tuần… nhưng nếu mỗi việc bạn làm đều bị cắt khúc, thì chất lượng sẽ rất khác so với việc bạn ngồi yên, làm một việc trong 3 tiếng – không check email, không trả lời tin, không nghĩ chuyện gì ngoài việc đó.

Vấn đề là: khả năng ngồi yên làm một việc giờ trở nên hiếm như vàng.

Sự tập trung là thứ bị bào mòn

Giống như cơ bắp – nếu không luyện, thì teo.

Não bạn cũng vậy. Nếu ngày nào cũng nhảy từ tab này sang tab khác, từ Facebook sang Zalo rồi về lại Excel… thì trí não bạn đang bị huấn luyện để… không thể tập trung.

Tệ hơn, nó sẽ “quen” với trạng thái đó – lúc nào cũng cần chút “cồn cào” mới chịu làm. Và khi bạn cần làm điều gì đó lớn và sâu, thì tâm bạn như cái hồ đầy sóng, không còn yên để thấy được đáy.

Rèn kỹ năng làm việc sâu như thế nào?

Cal Newport đưa ra một nguyên tắc đơn giản:

“Sử dụng ý chí để xây dựng thói quen. Không phụ thuộc vào cảm hứng.”

Nghĩa là, bạn không chờ tới khi mình ‘muốn làm việc sâu’, mà phải chủ động lên kế hoạch, đặt luật, tạo nghi thức – như một người luyện võ đặt lịch tập võ mỗi ngày.

Ví dụ:

  • Giờ cố định: mỗi sáng 7h–10h là không đụng gì ngoài một việc chính.

  • Chỗ cố định: có thể là một góc bàn yên tĩnh, hoặc một quán quen.

  • Không chấp nhận xao nhãng: điện thoại úp mặt, tắt mạng nếu cần.

  • Giới hạn thời gian: làm sâu 90 phút rồi nghỉ, như tập tạ.

Tập “nhịn” xao nhãng là một phần của bài tập

Đôi khi, bạn không cần ngồi viết hay code gì đó. Chỉ cần ngồi 30 phút, không mở điện thoại, không nói chuyện, không tiêu khiển.

Chỉ… ngồi yên và quan sát.

Nghe thì buồn cười, nhưng đó là cách bạn rèn “cơ bắp tập trung” – như người tập gym rèn khả năng gồng chịu đựng.

Từng chút một, bạn sẽ kéo lại được sự yên tĩnh trong đầu – điều gần như đã bị cướp mất bởi cả thế giới số ngoài kia.

Kỹ năng này không ai dạy bạn, nhưng bạn không thể thiếu nó

Trường học không dạy bạn cách ngồi một chỗ, không xao nhãng.
Công ty không hướng dẫn bạn “làm ít mà sâu”.
Bạn bè thì chỉ bàn chuyện “đa nhiệm cho nhanh”.

Cho nên, nếu bạn không tự tập, bạn sẽ thua thiệt trong một cuộc chơi mà người có thể “lặn sâu” là người làm được điều người khác không làm được.

Làm sâu là một lựa chọn. Một kỹ năng. Một con đường.

Bạn không cần trở thành thiên tài.
Bạn không cần làm 16 tiếng/ngày.
Bạn chỉ cần biết cách ngồi xuống, gạt mọi thứ ra, và tập trung thật sự – mỗi ngày một chút, vài giờ thôi.

Làm được điều đó, bạn sẽ thấy mình tạo ra kết quả mà trước giờ bạn tưởng là “quá sức”. Nhưng thật ra, bạn chỉ… chưa từng cho phép mình đủ yên để bắt đầu mà thôi.

Chương 4: Những Nguyên Tắc Làm Việc Sâu
Next Page 
guest

0 bình luận