Thử Thách 30 Ngày Viết Lách

Nếu bạn là người mới tập tành viết lách và muốn nâng kỹ năng viết lách của mình lên một level mới, thì đây là bài viết dành cho bạn.

1. Viết hay không bằng hay viết

Sau đây, Văn có một thử thách các bạn mới tập viết content. Văn đảm bảo, sau khi hoàn thành thử thách này, kỹ năng viết lách của các bạn sẽ được nâng lên một level mới.

Nhớ những ngày đầu tập tành viết lách. Nhiều anh chị học chung lớp Copywriter với Văn ban đầu cũng hăng hái lắm. Qua một đoạn thời gian thì người bận công việc, người chuyển nghề, người đẻ con,… Cứ như vậy mà rơi rụng dần. Văn cũng đứng trên bờ vực bỏ cuộc.

May mắn Văn đọc được bài viết của chị Hồng balo về thử thách 30 ngày viết lách. Văn chấp nhận thử thách và viết liên tù tì trong 30 ngày. Sau khi hoàn thành thử thách, kết quả là… các bạn biết đó, Văn viết đến tận bây giờ.

Không những vậy. Giọng văn bắt đầu mạch lạc hơn. Câu chữ bắt đầu gọn gàng hơn. Liên kết bắt đầu trơn tru hơn. Ý tứ cũng bắt đầu logic hơn.

Nếu bạn thích viết, hãy viết, viết điên cuồng, viết bất chấp.

2. Nội dung thử thách 30 ngày viết lách

  • Ngày 1: Viết về 10 điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.
  • Ngày 2: 5 địa điểm để lại trong tôi ấn tượng. Vì sao.
  • Ngày 3: Câu nói nào làm tôi suy nghĩ nhiều nhất và nhớ mãi tới tận bây giờ.
  • Ngày 4: Viết về những những điểm mạnh của tôi.
  • Ngày 5: Gạch đầu dòng ra một ngày bình thường của tôi.
  • Ngày 6: 5 vấn đề với mạng xã hội mà tôi đang dùng.
  • Ngày 7: Sự kỳ vọng và câu chuyện buồn ngày sinh nhật.
  • Ngày 8: Cuốn sách gần nhất tôi đọc là gì và cảm nhận của tôi về nó.
  • Ngày 9: Một nơi mà tôi muốn sống ở đó nhưng chưa tới đó bao giờ.
  • Ngày 10: 5 điều mà tôi sợ nhất.
  • Ngày 11: Một ai đó thu hút tôi và tại sao.
  • Ngày 12: Những điều tôi sẽ nói với người yêu cũ.
  • Ngày 13: Một thứ gì đó tôi đã bỏ quên.
  • Ngày 14: 25 điều tôi muốn làm được trước khi chết.
  • Ngày 15: 10 điều tôi biết ơn trong ngày hôm nay.
  • Ngày 16: Những blog thú vị mà tôi hay đọc.
  • Ngày 17: Những kế hoạch tôi sẽ thực hiện trong ngày mai.
  • Ngày 18: Kể về một kỷ niệm hay một khoảnh khắc tôi thích nhất.
  • Ngày 19: Viết về những điều mà tôi muốn người khác nhớ đến khi nhắc đến tôi.
  • Ngày 20: Cuốn sách gây ấn tượng với tôi nhất tính tới thời điểm hiện tại.
  • Ngày 21: Mô tả cuộc sống của tôi khi có 100 triệu đô trong tài khoản.
  • Ngày 22: Màu yêu thích của tôi và lý do tại sao.
  • Ngày 23: 10 ý tưởng kinh doanh tôi có thể làm nếu tôi nghỉ việc.
  • Ngày 24: Kiểu người mà tôi ghét nhất.
  • Ngày 25: Những điều tôi muốn thay đổi tôi trong năm nay.
  • Ngày 26: Bật nhạc lên và viết cảm nhận về 3 bài hát bất kỳ.
  • Ngày 27: Viết một bức thư gửi “người yêu”.
  • Ngày 28: Viết ra 10 câu hỏi bất chợt xuất hiện trong đầu ngay lúc này.
  • Ngày 29: Một ý tưởng bài viết bất chợt nãy qua đầu tôi lúc này.
  • Ngày 30: Tôi đã thay đổi như thế nào sau 30 ngày thử thách qua.

3. Thử thách 30 ngày viết lách của Văn

Nói có sách, mách có chứng. Sau đây Văn xin chia sẻ bài viết trong thử thách 30 ngày viết lách của mình. Sẽ có những lỗi chính tả, lỗi chấm câu, lỗi cấu trúc nhưng Văn vẫn đó để các bạn tham khảo.

Ngày 1: 10 Điều Khiến Tôi Cảm Thấy Hạnh Phúc

1/ Tâm sự với một đứa bạn
Tôi thích lắng nghe. Nhất là nghe những câu chuyện của bạn mình. Nếu đó là một câu chuyện tích cực thì tôi học hỏi. Nếu đó là một câu chuyện tiêu cực thì tôi sẽ đưa ra quan điểm của mình. Tôi không hay khuyên bạn mình phải làm thế này, thế kia. Vì cùng một vấn đề, mỗi người sẽ có một cách nhìn nhận khác nhau. Điều tôi có thể giúp là thêm một cách nhìn mới về vấn đề mà bạn tôi đang gặp.

2/ Đứng ở một nơi to bự
Tôi thích đứng dưới một tòa nhà cao tầng nhưng lại sợ cảm giác tù túng bên trong. Tôi thích đứng trên bãi biển nhưng lại sợ nước biển. Tôi thích đứng trên đỉnh núi nhưng lại sợ độ cao. Tôi là vậy, thích đứng ở một nơi to bự để thấy mình thật lớn lao.

3/ Đón giao thừa nhà ngoại
Tôi thích cái cảm giác đêm 30. Anh em cậu mợ dì dượng tụ tập về nhà ông bà ngoại. Cả nhà ngồi quây quần kêu lô tô. Người lớn thì chơi, mấy đứa em thì chạy lòng vòng. Tiếng gọi lô tô, tiếng cười la um sùm của mấy đứa nhỏ. Nghĩ lại tự nhiên ấm lòng, thèm được về quê ăn Tết.

4/ Nói chuyện với mẹ
Tôi vốn nhiều chuyện từ nhỏ. Hồi đó cha mẹ bận bịu. Hễ tôi nói nhiều một chút là bị chửi “im cho cha/mẹ làm”. Khi cuộc sống càng khó khăn người ta càng dễ nổi nóng. Từ đó tôi ít nói. Qua hơn chục năm, nhà tôi cũng dần thay đổi. Gần đây mẹ tôi hay nghe pháp thoại, tâm tình của mẹ cũng cởi mở hơn nhiều. Tôi bắt đầu nói chuyện được với mẹ. Chủ yếu là về cách sống sao cho phải.

5/ Đi một vòng hồ Xuân Hương
Tôi thích đi Đà Lạt. Hình như là năm nào cũng đi. Vậy mà có ai hỏi Đà Lạt chỗ nào đẹp, món nào ngon thì tôi không biết đâu. Tôi chỉ thích đi bộ quanh hồ Xuân Hương, hít một hơi Đà Lạt. Nếu có mưa thì càng tốt. Vì lúc nào tôi cũng mang theo dù. Hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi. Trong cuốn sách “Hiểu về trái tim” có một câu thế này.
“Mỉm cười nhìn đóa hoa
Lòng nghi ngờ tan vỡ
Hạnh phúc ở đây rồi
Dại khờ tìm muôn thuở”

6/ Hát một mình
Tôi hát không hay. Nhưng thích hát. Mở nhạc lên rồi hát theo. Mỗi khi hát là thấy đầu óc rất thoải mái. Sau này khi tìm hiểu về thiền thì mới biết. Lúc hát là lúc tâm trí mình feel theo nhạc, chỉ tập trung vào giai điệu. Đó là lúc ta giữ tâm trí mình ở hiện tại. Không nhớ về quá khứ cũng chẳng nghĩ tới tương lai. Thì đó chính là trạng thái của thiền. Bạn để ý không. Những người hay hát thì mặt mày sáng sủa, tâm trí lạc quan.

7/ Chạy xe loanh quanh Sài Gòn
Mỗi khi cảm thấy bức bối trong người tôi lại dắt xe ra và đi. Đi đâu cũng được. Nhiều khi chạy trong vô thức. Khi dừng lại mới giật mình. Tự hỏi làm sao mình tới được đây. Bạn biết vì sao không? Vì não chúng ta được chia làm 2 phần, ý thức và tiềm thức. Ý thức giúp…mà bỏ đi. Tóm lại là nó giúp tôi nãy ra nhiều ý tưởng hay. Giúp tôi giải quyết được nhiều vấn đề đang bế tắc.

8/ Lên ý tưởng
Tôi thích lên ý tưởng. Tuy có rất nhiều ý tưởng nhưng chẳng bao giờ hành động. Giống như thử thách 30 ngày vậy. Nó cũng là một ý tưởng. Nếu tôi không bắt tay vào viết thì ý tưởng này cũng sẽ đi vào dĩ vãng.

9/ Thành thạo một kỹ năng
Tôi là người dễ bỏ cuộc. Học cái gì cũng nửa vời. Chưa bao giờ thành thạo một cái gì. Nếu có thì chắc tôi sẽ hạnh phúc lắm.

10/ Có người đọc bài viết của mình
Tôi đã nhắc một lần trong bài “Tại Sao Tôi Viết”. Mỗi bài viết là một đứa con tinh thần của tôi. Thật sự rất vui khi có người đọc nó. Nhất là khi nó mang lại giá trị cho người đọc.

Ngày 2: 5 Địa Điểm Để Lại Trong Tôi Ấn Tượng Xấu & Vì Sao

Tôi ít đi du lịch. Đó giờ chỉ quanh quẩn ở Bến Tre, Vũng Tàu, Phan Thiết, Đà Lạt. Giờ kêu tôi chê, cũng chẳng biết chê gì. Tôi là dân Sài Gòn. Thôi thì đem Sài Gòn ra chê cho bỏ ghét. Ngày trước có Sài Gòn bao nhớ của Đàm Hà Phú. Hôm nay có Sài Gòn bao ghét của tôi.

Bài viết này viết về 5 ấn tượng xấu của tôi về Sài Gòn.

1. Sài Gòn kẹt xe
Sáng kẹt trưa kẹt chiều kẹt, tối cũng kẹt. Tưởng tượng cái cảnh ông mặt trời ở trên đỉnh đầu. Đường thì kẹt cứng khúc CMT8. Xe không chạy mà phải nhích. Nhìn người ta ngồi trong xe hơi máy lạnh mà mình thèm. Đụng ngay đít xe buýt, nó cứ xì khói vô mặt. Kế bên là anh mô tô phân khối lớn, tiếng pô xe mà nghe như tiếng ghe tạch..tạch..dưới quê. Ở chiều ngược lại là tiếng xe cấp cứu tò tí te. Đằng sau là tiếng kèn tin tin của mấy đứa con nít bóp cho vui. Nghĩ thôi là muốn xì trét rồi.

2. Sài Gòn ngập nước
Sài Gòn càng chống càng ngập. Sáng mơ màng thức dậy. Bước một chân xuống giường. Tự nhiên nghe tiếng lẹp bẹp, bàn chân lạnh ngắt. Thì ra tối qua mưa lớn, nước ngập. Vậy là mất cả buổi sáng hì hục lau nhà. Lau xong mới phát hiện, cơn mưa tối qua đã cuốn trôi đôi dép để ngoài cửa. Sài Gòn vậy đó, Sài Gòn ngập nước không báo trước.

3. Sài Gòn thích lừa nhao
Cậu tôi bị đau cột sống. Khăn áo lên Sài Gòn khám bệnh. Hai cậu cháu chở nhau ra bệnh viện Hoà Hảo. 6h sáng, dừng xe trước cổng bệnh viện. Vài người thanh niên chạy tới nói “Cổng cấp cứu, không vào được đâu, gửi xe bên này nè”. Kế bên chỗ gửi xe là phòng đăng ký khám dịch vụ bệnh viện Hòa Hảo. Từ bên trong một chị bước ra nói “Anh đăng ký làm dịch vụ đi, nhanh hơn 3 tiếng, tốn thêm 50k tiền dịch vụ”. Nghe cũng khoái, vậy là 2 cậu cháu làm dịch vụ cho lẹ. Chị dẫn 2 cậu cháu vào phòng khám làm hồ sơ. Thủ tục nhanh lẹ, rốp rẻng. Sau đó có người dẫn cậu đi lấy máu xét nghiệm. Tôi thắc mắc “Tại sao không cho cậu qua bệnh khám”. Người ta nói “Lấy máu ngoài này, sau đó sẽ đưa mẫu cho bệnh viện”. Tôi cảm thấy có gì đó không đúng. Vội chạy qua bên Hòa Hảo hỏi mấy cô bác sĩ trong đó. Cô nói “Chết rồi con, bên đó nó lừa đảo, CA xuống mấy lần mà chưa dẹp được”. Tôi quay lại thì cậu vừa lấy máu xong. Vậy là bị tính tiền lấy máu 1 triệu đồng. Một triệu tiền ngu, tới bệnh viện mà không vào bệnh viện. Đọc bài viết này, bạn nào đi khám Hòa Hảo thì nhớ cẩn thận, kẻo bị lừa như mình. Cũng đừng gửi xe bên ngoài, trong bệnh viện có chỗ gửi xe.

4. Sài Gòn sớm 2 giây
Ai dừng đèn đỏ nhiều sẽ biết. Người Sài Gòn sống vội. Dừng đèn đỏ cũng tranh thủ 2 giây. Đèn chưa kịp chuyển qua xanh thì xe đã ra tới giữa đường. Nhiều lúc muốn làm người công dân tuân thủ luật pháp cũng khó. Còn 5 giây là xe phía sau đã bóp kèn inh ỏi. Mình chạy thì thấy có lỗi với bản thân. Mình không chạy thì người ta nghĩ mình điên. Nhiều người vượt lên còn ngoảnh đầu nhìn. Chắc do mình đẹp trai quá hả.

5. Sài Gòn không có thùng rác
Lúc nào cũng nghe tuyên truyền giữ gìn thành phố xanh-sạch-đẹp. Mà chạy mấy cây số không có lấy cái thùng rác. Nhiều khi muốn bỏ rác cũng không biết bỏ đâu. Riết rồi cái balo biến thành cái thùng rác di động hồi nào không hay.

Trên đây là 5 điều tôi ghét khi nói về Sài Gòn. Mà nói ghét thì cũng không phải. Đúng hơn là một chút hờn trong cái tình thương to lớn dành cho Sài Gòn.

“Bạn có thể nhớ về Sài Gòn như một chốn xô bồ, đầy kẹt xe, bụi bặm, cướp giật, lừa lọc… Hoặc bạn cũng có thể chọn cách nhớ về Sài Gòn như mảnh đất đã cưu mang hàng triệu con người, mảnh đất của nghĩa tình, phóng khoáng và hào hiệp” – Sài Gòn bao nhớ

Bạn được quyền lựa chọn ký ức mà, hãy lựa chọn những ký ức đẹp.

Ngày 3: Câu nói nào làm tôi suy nghĩ nhiều nhất và nhớ tới bây giờ

“Đừng nhớ về quá khứ
Đừng tưởng tới tương lai
Quán chiếu phút giây này
Hạnh phúc chính là đây”

Khi nhớ về một chuyện buồn đã xảy ra. Hay lo lắng về những khó khăn sắp tới. Tôi thường lặp đi lặp lại 4 câu trên. Đây là cách tôi dùng để quên những thứ tiêu cực trong đầu.

Có nhiều loại cảm xúc tiêu cực. Ví dụ như lo lắng, căng thẳng, hận thù, tiếc nuối, thất vọng, tổn thương,…

Tôi chia nó thành 2 nhóm. Nhóm 1 là những cảm xúc đến từ quá khứ gồm có hận thù, tiếc nuối, thất vọng, tổn thương,…Nhóm 2 là những cảm xúc đến từ tương lai như lo lắng, căng thẳng,…

Vậy để dẹp bỏ những cảm xúc tiêu cực thì việc cần làm chính là ngừng nhớ về quá khứ cũng như nghĩ tới tương lai. Cố gắng tập trung vào hiện tại.

Có một cách để đưa tâm trí về với hiện tại đó chính là thiền. Nhưng thiền lại cần thời gian để tu tập. Không thể nào một sớm mà thành. Và không phải ai cũng có thể ngồi thiền.

Với những bạn đọc bài viết này thì tôi có một gợi ý. Hãy tự hỏi mình đang cảm thấy như thế nào. Nếu phát hiện ra mình đang suy nghĩ về quá khứ hay lo lắng cho tương lai. Hãy cố gắng đưa tâm trí mình về với hiện tại. Nếu đang lái xe, hãy chú ý đến ánh đèn xi nhan chớp tắt của xe phía trước. Nếu đang uống trà hãy cảm nhận vị đắng của nước trà. Hay đơn giản là lặp đi lặp lại như tôi.

Ngày 26: Bật Nhạc Lên Và Viết Về Một Bài Hát Trong Playlist

JINGLE BELLS – bài hát phổ biến nhất mùa giáng sinh.

Năm 1840, Pierpont (một người Mỹ rất có năng khiếu về âm nhạc) được giao sáng tác một nhạc phẩm đặc biệt để hát trong dịp Lễ Tạ Ơn. Khi đang ở nhà anh bắt gặp một nhóm người đang đua xe trượt tuyết giữa trời đông lạnh. Anh đã tham gia với họ và chiến thắng, cũng vào lúc đó, anh bị ấn tượng bở những chiếc chuông kêu lanh canh gắn trên xe ngựa kéo. Bài hát được sáng tác trong đêm đó và được đánh thử nghiệm bằng cây đàn piano của bà hàng xóm.

Ban đầu, Jingle Bells (Tiếng chuông ngân) được sáng tác cho ngày lễ Tạ Ơn, nhưng đã bị nhầm thành nhạc Giáng Sinh do được trình diễn lại thành công đêm Giáng Sinh vào lúc mới sáng tác.

“Chuông ngân vang, chuông ngân vang, ngân vang khắp mọi nơi.
Ôi thật là vui biết bao khi được cưỡi trên một chiếc xe trượt ngựa kéo.
Băng qua cánh đồng tuyết, trên một chiếc xe trượt ngựa kéo.
Chúng tôi đi qua những cánh đồng, cười vang trên mọi nẻo đường.
Tiếng chuông ngân từ những chú ngựa cộc đuôi, làm bao tâm hồn bừng sáng.
Thật là vui khi vừa cười đùa vừa hát, một bài hát trên chiếc xe trượt tuyết tối nay.”

Ngày 27: Viết một bài gửi “người yêu”

Thử thách là viết một bài gửi “người yêu” nhưng hôm nay tôi muốn viết một bài viết truyền động lực cho người bạn thân của mình.

CÁCH KIẾM TIỀN HOÀN HẢO

Hồi học 12 tui có thằng bạn. Nó rất giỏi. Không phải học giỏi mà là kiếm tiền giỏi. Trong khi tui và những đứa khác chỉ biết vùi đầu vào học thì nó đã nghĩ ra cách kiếm tiền. Nó chọn những giáo viên luyện thi giỏi nhất, học phí cao nhất để học. Mọi người biết tại sao không?

Giáo viên nổi tiếng thì nhắc tới ai cũng biết, cũng muốn học. Mà đâu phải đứa nào cũng có điều kiện để học. Nó đi học rồi đem kiến thức về dạy lại cho ai có nhu cầu. Mức học phí chỉ bằng ¼ học phí chính thức. Vậy là cả đám tụi tui kéo nhau học nó. Nó thì kiếm được tiền, tụi tui thì được học những kiến thức chất lượng với giá hạt dẻ. Nhưng quan trọng nhất là khi dạy cho người khác thì nó lại càng hiểu bài hơn. Mọi người thấy nó giỏi không?

Riêng tui, tui thấy nó rất giỏi.

THÀNH CÔNG KHÔNG CHỚP NHOÁNG

Và nó cũng đậu đại học. Một trường ở quận 10 ngành quản trị kinh doanh. Năm nhất đại học, trong khi tụi tui, những chú nai vàng đang bỡ ngỡ khám phá môi trường đại học. Nó đã nghĩ đến chuyện kinh doanh.

Nó và 2 người khác góp vốn kinh doanh quần áo. Nó tìm tòi chọn lọc những mẫu áo đang HOT ở nước ngoài. Tìm được mẫu ưng ý, nó mua vải mang đến xưởng để gia công. Sau khi có sản phẩm, nó liên hệ với những trang thương mại điện tử lúc bấy giờ như xdeal, hotdeal, cungmua,…để làm nhà phân phối. Lô hàng đầu tiên xuất kho là một mẫu áo khoác Hàn Quốc. Vì ra đúng dịp noel nên bán rất chạy. Lợi nhuận tháng đầu tiên xấp xỉ 10 triệu đồng. Với một sinh viên và với một người lần đầu kinh doanh thì đây có thể gọi là một thành công lớn.

Nhưng kinh doanh đâu dễ. Những mẫu sau không bán chạy nữa. Do không làm chủ được đầu ra, phụ thuộc quá nhiều vào các trang thương mại điện tử. Dẫn đến tồn kho. Vậy là mất hết tiền lời, chưa đến nỗi âm vốn.

Tuy chưa thành công, nhưng ít ra nó đã dám dấn thân.

THẤT BẠI THÌ LÀM LẠI

Rút ra được bài học. Lần này nó đi học. Nó học cách nhập hàng từ Quảng Châu. Học cách tạo fanpage và chạy quảng cáo fb. Những khóa học này cũng ngốn của nó không ít tiền.

Lần này nó chuyển sang bán ốp lưng iPhone. Ốp lưng lấy từ QC chỉ 20k nhưng bán ra tới 290k. Nhờ chạy quảng cáo fb mà đơn hàng cứ ra đều đều. Mỗi ngày bán được 6 7 đơn. Trừ vốn, trừ phí vận chuyển, trừ tiền quảng cáo thì mỗi ngày cũng lời 4~500k.

Một lần nữa, kinh doanh đâu dễ. Qua một thời gian thì đơn hàng giảm hẳn. Những ngày sau đó thì cả vốn lẫn lời chỉ đủ trả cho quảng cáo.

“Tuy chưa thành công, nhưng nó đã dám đứng lên và đi tiếp.”

LÀM LẠI, THẤT BẠI, LÀM LẠI

Gần đây, trong một lần đi cà phê với nó. Tôi đã chia sẻ về cách sử dụng Phễu trong bán hàng, thế nào là Content Marketing. Và đặc biệt là tư duy “đừng bán hàng mà hãy tâm sự với khách hàng”. Hy vọng những chia sẻ này có thể giúp ích cho sự nghiệp kinh doanh của nó.

“Tui không có gì để tặng nó. Chỉ có thể viết một bài thay quà tặng. Hy vọng nó sẽ vững bước trên con đường mình chọn. Thất bại không xấu. Nhưng đôi khi thất bại nhiều sẽ sinh ra tự nghi ngờ bản thân mình. Những lúc như vậy, hy vọng nó có thể nhớ lại mình đã từng giỏi, từng mạnh mẽ như thế nào.”

Có một câu tui học được từ sư phụ Huỳnh Minh Thuận đó là “Số lần thất bại của người thành công nhiều hơn số lần thất bại của người thất bại.”

I know it hurts but stay strong ✊

Ngày 30: tôi đã thất bại như thế nào

Tôi có một niềm tin mạnh mẽ rằng “một người viết chuyên nghiệp là một người không bao giờ ngừng viết”. Vì vậy tôi quyết định thực hiện thử thách 30 ngày. Tôi muốn luyện cho mình thói quen viết mỗi ngày.

1. Tôi thất bại trong thử thách 30 ngày

Tôi đặt ra thử thách viết 30 bài trong 30 ngày. Nhưng tôi chỉ viết được 27 bài. Đây là thất bại đầu tiên của tôi.

2. Tôi thất bại trong quản lý thời gian

Tôi đã đọc ở đâu đó rằng “để biến kỹ năng viết trở thành một phản xạ thì hãy chọn một địa điểm, một khung thời gian cố định để viết. Khi đã hình thành thói quen là chỉ cần đặt mình vào đúng thời gian đó, địa điểm đó thì tự nhiên sẽ có hứng để viết”. Và tôi đã không làm được điều đó. Đây là thất bại thứ 2 của tôi.

3. Tôi thất bại trong kỷ luật bản thân

Tôi tâm niệm rằng mỗi bài viết phải mang được một giá trị nào đó cho người đọc. Nhưng một số bài của tôi lại nói quá nhiều về bản thân mình. Đây là thất bại thứ 3 và chính là thất bại lớn nhất của tôi.

4. Tôi thất bại trong quản lý năng lượng

Sau một loạt bài viết, tôi tự hỏi “Tôi đang làm gì vậy? Tôi có mang lại giá trị cho mọi người không? Hay tôi chỉ đang thể hiện cái tôi của mình?”. Những lần như vậy tôi lại mất năng lượng. Sư phụ dạy “viết chính là in những dòng năng lượng lên giấy”. Tôi không muốn in những dòng năng lượng tiêu cực lên giấy. Và tôi ngừng viết. Kết quả tôi chỉ hoàn thành 27/30 bài.

5. Tuy thất bại nhưng tôi đã quyết định đúng

Trước khi thực hiện thử thách, một người anh đã nói với tôi “Nếu em sợ thiếu thời gian thì khi nào rảnh cứ viết sẵn 2 3 bài rồi đăng từ từ. Không thì viết hết 30 bài rồi thực hiện thử thách sau”.

Tôi đã suy nghĩ và quyết định thực hiện thử thách mà không chuẩn bị gì cả. Và tôi đã nhận được một món quà từ quyết định của mình. Đó là những thất bại ở trên. Tôi không buồn vì thất bại. Tôi xem nó như một món quà. Bởi vì “Đã từng thử. Đã từng thất bại. Không sao cả. Hãy thử lại. Lại thất bại. Thất bại tốt hơn”.

Cảm ơn thử thách 30 ngày. Cảm ơn anh, chị, bạn bè đã luôn sát cánh cùng tôi, nhắc nhở tôi, động viên tôi. Thật sự rất biết ơn mọi người.

 

 

 

 

 

© Icon made by Raj Dev from www.freeicons.io

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

DMCA.com Protection Status
error: © nội dung được bảo vệ