Hại Mình Hại Người

Mém té.

Chuyện là sáng nay mình có bám đít một chiếc toyota altis.

Tới ngã ba không thấy đá xi nhan nên tưởng ổng đi thẳng.

Vậy là mình vượt qua bên hông xe ổng để quẹo phải.

Ai dè ổng cũng quẹo.

Quẹo thì quẹo, không ngờ ổng còn ôm sát lề, ép mình bay lên vỉa hè.

Hên là cái vỉa hè cũng rộng, mình bay lên được.

Chứ thay bằng bức tường hay cây cột điện chắc mình đã thành bánh mì kẹp thịt.

THẦY MÌNH TỪNG DẠY: “LÁI XE LÀ MỘT TRÒ CHƠI NGHỆ THUẬT, NGƯỜI LÁI XE LÀ MỘT NGHỆ SĨ.”

Nhớ hồi 6 năm trước, khi học lái xe, mình thật may mắn vì gặp một ông thầy khó tính.

Mình đạp thắng ổng cũng chửi, mình nhả ga ổng cũng chửi, mình quẹo phải ổng cũng chửi, thậm chí mình liếc mắt ổng cũng chửi.

Khi mình đạp thắng, ổng chửi:

– Anh đang chạy xe hay đang cưỡi ngựa?

Khi mình nhả ga, ổng chửi:

– Không thấy sắp đèn đỏ hay sao mà còn đạp ga? Bộ nhà anh bán xăng hả?

Khi mình quẹo phải, ổng chửi:

– Anh quẹo sát lề vậy ép người ta bay lên lề rồi sao?

Khi mình liếc mắt, ổng chửi:

– Tui thấy anh qua ngã tư nhìn có một bên thôi nha. Còn một bên để tui nhìn dùm ha gì?

NHỜ NGÀY NÀO CŨNG ĂN CHỬI NÊN GIỜ MÌNH CHẠY XE CŨNG TỬ TẾ.

Đạp thắng thì rất ít khi đạp sát 100%. Rà thắng từ 50%, 75%, 100%, nên xe dừng rất êm. Nhiều người chạy xe thắng một cái, khách đang ngồi ghế sau bay ra ghế trước ngồi luôn.

Thấy sắp đèn đỏ thì nhả chân ga, cho xe giảm tốc từ từ, tiết kiệm xăng.

Quẹo phải thì lấy rộng ra, chừa đường cho xe máy chui bên hông, vì có va quẹt thì cũng mình chịu chứ ai chịu.

Qua ngã tư thì quan sát 2 bên trái phải để đảm bảo an toàn.

Đó là kinh nghiệm từ ông thầy khó tính của mình. Với thầy, lái xe là một trò chơi nghệ thuật.

VỚI MÌNH, LÁI XE KHÔNG CHỈ LÀ TRÒ CHƠI NGHỆ THUẬT, NÓ LÀ MỘT TRÒ CHƠI TÂM LÝ.

Chạy xe để an toàn thì chạy chậm, quay sát kỹ thôi chưa đủ. Phải biết phán đoán tâm lý của người xung quanh.

Đi đường phải để ý.

Nếu thấy tài xế là nữ mà cần gạt nước đang hoạt động thì tức là cô ta muốn rẽ. Còn rẽ bên nào thì tùy duyên.

Nếu thấy người đi trước mà ngó qua ngó lại là báo hiệu sắp quẹo hoặc tấp vô lề. Việc của mình là giảm tốc độ, không nên vượt. Vì có khi người ta ngó bên phải lại quẹo bên trái, ngó bên trái lại dừng xe nghe điện thoại không chừng.

Nói chung là chạy xe càng lâu năm thì bạn càng rèn luyện được khả năng phán đoán, khả năng đọc vị người khác. Rồi có một ngày bạn sẽ trở thành chuyên gia tâm lý học không chừng.

VỚI CÁC BÁC TÀI, LÁI XE KHÔNG CHỈ LÀ TRÒ CHƠI NGHỆ THUẬT, TÂM LÝ, MÀ CÒN LÀ TRÒ CHƠI CỦA TRÁCH NHIỆM.

Khi lái xe máy bạn chỉ cần quan tâm đến bạn và người đi bộ.

Khi lái ô tô bạn phải quan tâm tới người đi bộ và người đi xe máy.

Khi lái xe khách bạn phải quan tâm đến người đi bộ, người đi xe máy, người đi ô tô và cả hành khách của mình.

Vì vậy, xe càng nhiều bánh, trách nhiệm càng cao.

VỚI NHỮNG BẠN ĐANG ĐỌC BÀI VỚI NÀY, MÌNH CŨNG MUỐN CHIA SẺ 2 KINH NGHIỆM NHỎ.

Thứ nhất, hãy tránh xa những chiếc xe “tập lái”.

Vì người mới tập họ chạy rất yếu.

Có người không biết làm chủ chân ga.

Có người bị lộn chân ga với chân thắng.

Có người chỉ biết canh một bên xe, phía họ cầm lái.

Mà kinh khủng nhất là có thầy vừa dạy vừa xem giá chứng khoán hôm nay biến biến động thế nào, xem camera coi vợ con ở nhà đang làm gì, vân vân.

Nên tốt nhất là tránh càng xa càng tốt, an toàn là trên hết.

Thứ 2, nếu bạn đang định học lái xe, hãy chọn một người thầy tử tế, vì thầy có thể đổi, nhưng khi chạy ẩu đã thành thói quen thì muốn đổi cũng khó. Lúc đó thành ra lại hại mình, hại người.

© Icon made by Raj Dev from www.freeicons.io

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

DMCA.com Protection Status
error: © nội dung được bảo vệ