GIÀU CÓ LÀ MỘT TRẠNG THÁI
Mục Lục
Chương 4: Của Cải Không Biết Cũ, Chậm Tay Là Người Khác Hốt
Có bao giờ bạn thấy mình tiếc ngẩn ngơ khi nhớ lại một cơ hội đã tuột khỏi tay? Đáng lý ra hôm đó mình chỉ cần nhấc điện thoại gọi, hoặc mạnh dạn bước lên một bước thôi, là giờ đã khác. Nhưng bạn chần chừ. Và rồi, y như rằng, người khác làm thay, và họ “hốt” luôn cái mình mơ ước.
Nhiều người nghĩ: “Cơ hội chỉ đến một lần”, nhưng thực ra, cơ hội đến hoài, chỉ có điều nó… không đội nón đứng chờ bạn đâu.
Tôi hay ví tài sản, cơ hội, giàu có như những món hàng ngoài chợ phiên. Nó bày đó cho tất cả mọi người, ai nhanh tay thì lấy, ai còn đứng đắn đo, so đo giá cả thì coi chừng… mất lượt. Nhưng cái hay là chợ phiên Vũ trụ này không bao giờ dọn hàng. Nó vẫn mở, vẫn chào mời, chỉ là người mua có dám móc ví ra hay không thôi.
Vũ trụ có nguyên lý rất công bằng: “Ai sẵn sàng nhận thì người đó được.” Nó không thiên vị người giàu, người đẹp hay người tài giỏi hơn bạn. Nó chỉ hỏi đúng một câu: “Bạn có dám nhận chưa?”. Nếu bạn chưa dám, nó lịch sự… chuyển cho người khác.
Hồi đó tôi có anh bạn, cứ ấp ủ mở quán cà phê nhỏ để “sống chậm” sau bao năm làm công ty. Ý tưởng thì hay lắm, nhưng ảnh ngồi tính tới tính lui suốt 3 năm. Tới ngày ảnh “quyết định rồi đó nha”, thì cái mặt bằng anh nhắm từ đầu… đã có người thuê mở quán nước mía.
Ảnh cười chua chát: “Của đáng lẽ ra là của tao…”. Tôi hỏi: “Vậy mày nghĩ món đó hết phần mày rồi à?”. Ảnh im.
Tôi nói thiệt với bạn, của cải không biết cũ đâu, chỉ là nó… đổi chủ nhanh lắm. Người ta hốt rồi thì thôi, mình lo đi tìm món khác, chứ ngồi tiếc nuối thì nó cũng chẳng tự bay về đâu. Cơ hội không mất, nó chỉ… di dời qua người sẵn sàng hơn thôi.
Thế nên, mỗi lần bạn thấy mình “tiếc hùi hụi” vì một cơ hội tuột mất, hãy tự hỏi lại mình: “Lúc đó, mình thật sự sẵn sàng chưa?”. Nếu câu trả lời là chưa, thì đừng trách Vũ trụ. Nó đâu có sai khi trao món quà cho người “đứng đúng chỗ, đúng lúc, với một bàn tay mở sẵn”.
Muốn hốt của cải? Phải tập phản xạ nhanh nhẹn với cơ hội. Dĩ nhiên không phải kiểu “nhảy vô không cần biết chết sống”, nhưng nếu bạn đã “biết rõ mình muốn gì”, thì hãy hành động cho lẹ. Vì Vũ trụ thích người chủ động.
Của cải, cơ hội, phước phần… nó không phân biệt bạn với ai đâu. Nó chỉ chọn người nào nhanh tay, tâm thế đủ rộng mở và sẵn sàng “chốt đơn”.